Câu lạc bộ ngân hàng cho gạo Việt?

Trở thành một trong ba “cường quốc gạo” đứng đầu thế giới nhưng dường như gạo Việt vẫn chỉ mới “có tiếng” chứ chưa bao giờ “có miếng”.

Không khó để nhận ra điều này khi số liệu của VFA cho thấy tính đến hết tháng 8-2013, lượng gạo xuất khẩu của Việt Nam đạt gần 4,7 triệu tấn, giảm 7,86% về sản lượng và 10,98% về giá trị so với cùng kỳ năm 2013.

Không ít chuyên gia phân tích những nguyên nhân khiến gạo Việt lao đao trên thị trường quốc tế. Điển hình, theo ông Phạm Văn Bảy, Phó Chủ tịch Hiệp hội Lương thực Việt Nam, chất lượng gạo của Việt Nam chưa được đánh giá cao trên thị trường, chưa xây dựng được thương hiệu gạo. Tuy nhiên, tựu chung lại thì gạo Việt hiện đang bị yếu ở hai khía cạnh mang tính “then chốt” chính là: sức mạnh cứng và sức mạnh mềm.

Yếu “sức mạnh cứng”

Nói một cách dễ hiểu, sức mạnh cứng chính là sức mạnh của nền kinh tế – đồng tiền phía sau nền sản xuất nông nghiệp. Bất kỳ một nền sản xuất nào cũng cần có nguồn vốn để xây dựng hạ tầng, phát triển công nghệ, đầu tư cho các hoạt động nghiên cứu giống, hoạt động sản xuất và đảm bảo đời sống người nông dân ngay cả khi giá lúa gạo chưa đạt yêu cầu. Đó là chưa kể đến nguồn vốn cho các hoạt động marketing trong quá trình xây dựng thương hiệu và thu hút khách hàng.

Nhìn sang Thái Lan, nền nông nghiệp rõ ràng được “hậu thuẫn” rất lớn về sức mạnh cứng khi Chính phủ từ lâu đã chủ trương xây dựng hạ tầng, kho chứa nhằm đảm bảo chất lượng và quá trình chuyên chở. Nước này còn bỏ lượng tiền lớn để đảm bảo đời sống nông dân thông qua “mua tạm trữ” lượng lớn để chờ giá lúa gạo tăng, hoặc đầu tư vào các kênh truyền hình lớn với các phương thức tiếp thị hiện đại để xây dựng thương hiệu gạo của đất nước chùa Tháp.

Trong khi đó, “sức mạnh cứng” của nông nghiệp Việt Nam còn yếu do các ngân hàng thương mại “ngại” đổ vốn cho các nhà đầu tư, doanh nghiệp lẫn người nông dân do tình hình ảm đạm về giá trị của ngành lúa gạo trong những năm gần đây cũng như hậu quả nặng nề của trái bóng bất động sản bị vỡ. Điều này khiến việc nghiên cứu giống lúa mới theo nhu cầu thế giới còn hạn chế, việc sản xuất phụ thuộc nhiều vào việc “cầu trời, cầu đất, cầu mây” và đời sống người nông dân chỉ mong “chân cứng đá mềm” khi lãi suất tối thiểu 30% từ lúa gạo theo quy định Chính phủ khó đảm bảo. Bên cạnh đó, việc thiếu kho bãi tạm trữ cùng áp lực lãi suất từ các ngân hàng thương mại khiến các doanh nghiệp Việt Nam phải chấp nhận bán gạo giá rẻ để “thông đầu ra, đảm bảo đầu vào mới” nên giá gạo rẻ, chất lượng gạo không đảm bảo cạnh tranh. Vốn yếu cũng là nguyên nhân khiến công nghệ tiếp thị gạo Việt Nam còn yếu và nhỏ lẻ, chưa có khả năng “đấu” với gạo nhiều nước khác.

Cốt lõi là chất lượng và hợp gu thế giới

Nếu như sức mạnh cứng nhấn mạnh về khả năng tài chính cho ngành nông nghiệp thì sức mạnh mềm chú trọng đến “thói quen” của người tiêu dùng quốc tế đối với gạo Việt Nam. Nếu xét về giá, trước khi Việt Nam vượt qua mặt Thái Lan về sản lượng xuất khẩu cuối năm 2012, gạo Thái Lan vẫn “đệ nhất” về lượng trên thị trường thế giới. Nhưng điều đáng chú ý là dù bán nhiều, thì giá gạo Thái Lan vẫn cao nhất thế giới. Nghĩa là, nhiều quốc gia đã quen với gạo Thái ở một mức giá cho phép. Thế nhưng trái lại, ngay cả khi gạo Việt xuất khẩu thứ nhất, thứ hai về sản lượng thì giá xuất khẩu vẫn không ổn định, luôn nằm ở mức “chạm đáy”.

Việc xây dựng thương hiệu đóng vai trò then chốt cho sự sống của hạt gạo trên thị trường quốc tế. Tuy nhiên, nhiều người lầm tưởng giữa “giải pháp” và “công cụ” trong việc xây dựng thương hiệu để đưa gạo Việt Nam đến “mâm cơm” người tiêu dùng. Theo ông Trần Tuấn Anh, Thứ trưởng Bộ Công Thương, đề xuất Hiệp hội Lương thực Việt Nam cần phối hợp với các địa phương và các doanh nghiệp để tăng cường quảng bá thương hiệu để gạo thông qua việc tổ chức và tham gia các hội chợ, triển lãm, giới thiệu sản phẩm.

Tuy nhiên, nên nhớ rằng “cốt lõi” của thương hiệu chính là chất lượng và sự phù hợp. Bài học này có thể thấy rõ từ việc xuất khẩu cà phê Việt Nam, khi Việt Nam xuất khẩu nhiều về lượng nhưng đa phần chỉ để “pha trộn” do xét về chất thì giống cà phê Việt không “hợp gu” thị hiếu quốc tế. Thế nên muốn có thương hiệu gạo uy tín thì việc xây dựng thương hiệu phải đi từ hạt gạo – giống lúa, quy trình chế biến, bảo quản, pha chế, đóng gói và xuất khẩu – phải hợp với yêu cầu, nhu cầu và chuẩn mực của người tiêu dùng ở từng thị trường khác nhau.

Câu lạc bộ ngân hàng: Gỡ rối

Trên thế giới, một số quốc gia đã xây dựng mô hình “câu lạc bộ ngân hàng” để tăng cường sức mạnh cứng cho nền kinh tế, điển hình như vương quốc Anh. Trong việc phát triển mô hình hợp tác công – tư (PPP), quốc gia này đã để các ngân hàng liên minh với nhau nhằm tăng khả năng cung cấp vốn trong dài hạn cho nhà đầu tư dưới sự bảo lãnh của Chính phủ. Đó là một trong những yếu tố quan trọng để Anh có thể đảm bảo nguồn vốn – sức mạnh cứng dài hạn trong phát triển kinh tế.

Tại Việt Nam, trong bối cảnh các ngân hàng thương mại gặp khó khăn sau khủng hoảng kinh tế và khủng hoảng bất động sản, việc thành lập “câu lạc bộ ngân hàng” sẽ giúp huy động nguồn vốn trong dài hạn. Để làm được điều này, vai trò Chính phủ là quan trọng khi đứng ra bảo lãnh cho nhà đầu tư, doanh nghiệp, nông dân. Mặt khác, Chính phủ điều tiết, thúc đẩy liên kết chặt chẽ hơn giữa “bốn nhà” (Nhà nước, doanh nghiệp, nhà nghiên cứu, nhà nông) nhằm đảm bảo tận dụng nguồn vốn mang về lợi nhuận tối đa.

Nếu làm được điều này, khi nguồn vốn đảm bảo – sức mạnh cứng cho phép nông nghiệp Việt Nam có đầy đủ điều kiện để tham gia một quy trình chung trong xây dựng thương hiệu – sức mạnh mềm cho gạo Việt

Theo ĐỖ THIỆN (báo Pháp Luật TP.HCM)

Cho thue quang cao
Tro thanh dai ly, cua hang gao Angimex

Video clips

Clip giới thiệu Angimex

Tìm kiếm

Liên hệ

  • ANGIMEX
  • 01 Ngô Gia Tự, Mỹ Long, Long Xuyên, An Giang
    An Giang
    Việt Nam
  • 0296 3 841 548